Ông Paul phải làm việc ở Mỹ, còn bà Hương "chỉ đi khi bạn bè tôi, hàng xóm tôi đòi được công bằng".
Dân oan hết nước mắt để khóc. Còn bà Hương nước mắt chảy dài khi nói đến cảnh khổ của dân.
Nếu anh Võ Văn Thưởng đến đây, thì anh sẽ thấy cái lệnh cấm báo chí lên tiếng nó vô nhân đến mức nào.
Trại Súc Vật
Người ta đang sống yên ổn, nó lùa vô cái khu gọi là tạm cư. Rồi cho con người ta ở đây 10 năm. Tạm cư trong những căn phòng bé như lỗ mũi hơn chục mét vuông. Mà nghĩ cũng dã man, họ làm hẳn 2 tầng nhưng phủ tôn thiếc lên tới nóc, giống cái phòng xông hơi khổng lồ. Vật liệu khác thì tồi tàn, còn thua khu ổ chuột ở kinh Nhiêu Lộc hồi xưa. Giống ổ chuột.
Mà không
Giống Trại Súc Vật.
Người ta đang sống yên ổn, nó lùa vô cái khu gọi là tạm cư. Rồi cho con người ta ở đây 10 năm. Tạm cư trong những căn phòng bé như lỗ mũi hơn chục mét vuông. Mà nghĩ cũng dã man, họ làm hẳn 2 tầng nhưng phủ tôn thiếc lên tới nóc, giống cái phòng xông hơi khổng lồ. Vật liệu khác thì tồi tàn, còn thua khu ổ chuột ở kinh Nhiêu Lộc hồi xưa. Giống ổ chuột.
Mà không
Giống Trại Súc Vật.
Họ nhốt dân vào đây, làm người dân mất luôn ý chí phản kháng. 96 hộ dân khiếu nại kéo dài là những hộ còn chút ít tiềm lực về kinh tế. Còn những hộ sống ở đây đang bị dồn ép đến kiệt cùng về kinh tế, kiệt quệ về tinh thần; kiệt lực về sức khỏe.
Tôi ở xa tới, gặp một số hộ dân mà đã phải rơi nước mắt hèn chi hàng trăm người dân đi kêu oan, cán bộ toàn trốn. Mà nhiều năm nay, anh Hải, Quân, Đua, Tài, Quyết Tâm, Cang, Cư có dám xuống đây đâu!
Anh Lê Thanh Hải, anh thử vào đây ở 50 ngày có được không?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét