Đầu tiên
Mỗi chúng ta, mỗi cá thể được sinh ra, đều vượt qua một cuộc chọn lọc tự nhiên khắc nghiệt nhất trong lịch sử với tỷ lệ chọi 1/300.000.000, chỉ có kẻ đến được đầu tiên, nhanh nhất, mạnh nhất mới có cơ hội góp mặt với đời.
Khi ngồi lần giở những hoài niệm xa xưa, đa số đều nhớ đến những thứ đầu tiên, như cái nắm tay đầu tiên, nụ hôn đầu tiên, người yêu đầu tiên... mà càng dang dở càng nhớ lâu. Cái sự đầu tiên vì thế càng trở nên quan trọng, thần thánh.
Trong bất cứ cuộc phát kiến nào, những người đi tiên phong đầu tiên luôn gặt hái thành công lớn nhất, đi sau nếu may mắn thì chỉ là rơi rớt vương vãi, nên không có gì lạ khi ai cũng muốn cố gắng làm cái gì đó đầu tiên. Tất nhiên, đôi khi cầm đèn chạy trước ô tô cũng gây ra hậu quả khá nghiêm trọng, nhưng vẫn tốt hơn suốt đời chạy ở tốp cuối trong cuộc đua marathon bất tận.
Trong thời đại "chớp nhoáng", thoắt cái bị giật mất cái điện thoại ngay ngã tư đường, thoắt cái bị con bạn giật mất người yêu ... thì "Flash sale" lên ngôi cũng là điều phù hợp. Mua hàng phải nhanh, nhanh mới có thưởng, nói chung chuyện gì cũng cần nhanh, trừ chuyện kia là cần chậm thôi.
11h trưa nay có Flash Sale Galaxy J7 Duo trên Lazada, kéo dài chớp nhoáng vì chỉ có số lượng giới hạn, hết là ngừng, nên nhanh tay lên. Chưa kể, người đến đầu tiên được tặng luôn Galaxy S9, mua đt 4 triệu, tặng đt 20 triệu, vậy mới chất chơi.
Titan gel bôi trơn chính hãng mua bán ở đâu giá bao nhiêu tại TPHCM Hà Nội
Thứ Bảy, 14 tháng 7, 2018
Thứ Ba, 15 tháng 5, 2018
Tái định cư là gì, tiêu chuẩn được cấp đất tái định cư khi giải phóng mặt bằng
Là cư dân duy nhứt được đền đến 2 lô nền, nhưng vợ chồng ông Paul Kevin Losey và Lê Thị Thu Hương vẫn không rời bỏ dân Thủ Thiêm.
Ông Paul phải làm việc ở Mỹ, còn bà Hương "chỉ đi khi bạn bè tôi, hàng xóm tôi đòi được công bằng".
Dân oan hết nước mắt để khóc. Còn bà Hương nước mắt chảy dài khi nói đến cảnh khổ của dân.
Nếu anh Võ Văn Thưởng đến đây, thì anh sẽ thấy cái lệnh cấm báo chí lên tiếng nó vô nhân đến mức nào.
Ông Paul phải làm việc ở Mỹ, còn bà Hương "chỉ đi khi bạn bè tôi, hàng xóm tôi đòi được công bằng".
Dân oan hết nước mắt để khóc. Còn bà Hương nước mắt chảy dài khi nói đến cảnh khổ của dân.
Nếu anh Võ Văn Thưởng đến đây, thì anh sẽ thấy cái lệnh cấm báo chí lên tiếng nó vô nhân đến mức nào.
Trại Súc Vật
Người ta đang sống yên ổn, nó lùa vô cái khu gọi là tạm cư. Rồi cho con người ta ở đây 10 năm. Tạm cư trong những căn phòng bé như lỗ mũi hơn chục mét vuông. Mà nghĩ cũng dã man, họ làm hẳn 2 tầng nhưng phủ tôn thiếc lên tới nóc, giống cái phòng xông hơi khổng lồ. Vật liệu khác thì tồi tàn, còn thua khu ổ chuột ở kinh Nhiêu Lộc hồi xưa. Giống ổ chuột.
Mà không
Giống Trại Súc Vật.
Người ta đang sống yên ổn, nó lùa vô cái khu gọi là tạm cư. Rồi cho con người ta ở đây 10 năm. Tạm cư trong những căn phòng bé như lỗ mũi hơn chục mét vuông. Mà nghĩ cũng dã man, họ làm hẳn 2 tầng nhưng phủ tôn thiếc lên tới nóc, giống cái phòng xông hơi khổng lồ. Vật liệu khác thì tồi tàn, còn thua khu ổ chuột ở kinh Nhiêu Lộc hồi xưa. Giống ổ chuột.
Mà không
Giống Trại Súc Vật.
Họ nhốt dân vào đây, làm người dân mất luôn ý chí phản kháng. 96 hộ dân khiếu nại kéo dài là những hộ còn chút ít tiềm lực về kinh tế. Còn những hộ sống ở đây đang bị dồn ép đến kiệt cùng về kinh tế, kiệt quệ về tinh thần; kiệt lực về sức khỏe.
Tôi ở xa tới, gặp một số hộ dân mà đã phải rơi nước mắt hèn chi hàng trăm người dân đi kêu oan, cán bộ toàn trốn. Mà nhiều năm nay, anh Hải, Quân, Đua, Tài, Quyết Tâm, Cang, Cư có dám xuống đây đâu!
Anh Lê Thanh Hải, anh thử vào đây ở 50 ngày có được không?
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)